| 08/10/2016, 06:01 pm |
Tìm một chỗ dựa để lòng an yên.
Học Phật, theo Phật tu dưỡng bản thân, tự mình thấu hiểu nhân sinh, thoát khỏi rắc rối.
Phương pháp học Phật tức là ba môn tuệ
học: Văn tuệ, Tư tuệ, và Tu tuệ. Bởi vì muốn vào cửa giác ngộ không
phải anh tướng trí tuệ thì không sao vào được. Phật pháp là chân lý là
những sự thật, nếu không có ngọn đuốc trí tuệ soi sáng, làm sao chúng ta
thấy mọi sự thật ở chung quanh, không cần trí tuệ, chỉ dùng lòng tin
đến với đạo Phật, để học Phật pháp, thật là sai lầm lớn lao. Đây là
chứng bệnh trầm trọng của Phật tử hiện thời. Cần chữa lành bệnh này,
chúng ta phải ứng dụng triệt để ba môn tuệ học vào công trình tu học
Phật pháp.
Thế nào là Văn tuệ?
Văn là nghe, do nghe giáo lý Phật pháp
trí tuệ mở sáng, gọi là Văn tuệ. Chúng ta nghe Phật pháp qua lời giảng
dạy của chư tăng, của thiện hữu tri thức đã tu học trước ta. Những lời
giảng dạy ấy xuất phát từ kinh điển của Phật, trong đó chứa toàn lời lẽ
chân chánh, chỉ bày mọi sự thật cho chúng sanh. Càng nghe trí tuệ chúng
ta càng sáng. Hoặc chúng ta trực tiếp đọc kinh sách Phật, khiến mở mang
trí tuệ cũng thuộc Văn tuệ. Chịu khó nghe giảng dạy, ch?u khó nghiên cứu
kinh sách Phật, đó là người biết từ cửa Văn tuệ tiến thẳng vào ngôi nhà
Phật pháp.
Thế nào là Tư tuệ?
Tư là suy xét phán đoán, do suy xét
phán đoán những lời dạy trong Phật pháp, trí tuệ càng tăng trưởng. Chúng
ta được nghe lời chỉ dạy của thầy bạn, dẫn từ trong kinh Phật ra, song
nghe rồi tin liền là chưa đủ tư cách học Phật. Buộc chúng ta phải dùng
trí phán đoán xem đúng hay sai, nếu quả thật đúng, từ đó chúng ta mới
tin. có thế mới thực hành đúng câu "các người phải tự thắp đuốc lên mà
đi, thắp đuốc lên với chánh pháp", trong kinh Pháp Cú. Chúng ta muốn mở
mang trí tuệ, song tự mình làm sao mở được, phải mồi ngọn đuốc trí tuệ
của mình với ngọn đuốc chánh pháp của Phật, trí tuệ mới phát sáng.
Thế nào là Tu Tuệ?
Sau khi phán xét lời Phật dạy là đúng,
chúng ta đem áp dụng trong cuộc sống hằng ngày của mình, khiến chánh lý
càng bày hiện sáng tỏ, là tu tuệ. Ví như, đã biết rõ “tất cả thế gian
là vô thường”, chúng ta ứng dụng sự vô thường vào đời sống của mình,
trong những trường hợp như sau:Ðã biết rõ thế gian là vô thường, khi gặp
vô thường đến với bản thân, với gia đình ta, ta vẫn giữ bình tĩnh không
hốt hoảng hãi sợ. Vì biết chắc điều đó ở thế gian không ai tránh khỏi,
sợ hãi kinh hoàng chỉ làm rối thêm vô ích. Bởi không sợ nên tâm ta bình
tĩnh sáng suốt, giải quyết mọi việc một cách tốt đẹp. Chúng ta vẫn đủ
sáng suốt để khuyên giải cho những người đồng cảnh ngộ bớt đau kh?.
Biết rõ thế gian là vô thường, mọi sự
tranh giành danh lợi, tài sắc… lòng ta nguội lạnh. Tranh giành những thứ
tạm bợ ấy làm gì, để rồi chuốc khổ về mình, gây đau khổ cho người, rốt
cuộc chỉ thành việc mò trăng bắt bóng. Lòng tham lam giành giật dục lạc
thế gian, do đây dứt sạch.
Do thấy rõ lẽ vô thường, chúng ta
không thể ngồi yên chờ chết. Phải cố gắng làm mọi việc lành, nếu cơn vô
thường đến, chúng ta có muốn làm cũng không sao làm được. Lại biết quí
tiếc thời giờ, một ngày qua rồi không tìm lại được, phải cấp bách nỗ lực
làm lợi mình lợi người, không thể chần chờ.Ðó là ba trường hợp do biết
“thế gian vô thường”, chúng ta khéo ứng dụng tu hành trong cuộc sống
hiện tại của mình. Bao nhiêu sự lợi ích tốt đẹp sẽ theo đó mà tăng
trưởng. Sự tu hành ấy, đi đôi với tâm trí tỉnh táo sáng suốt, nên gọi là
“Tu tuệ”.
Phật giáo có luật nhân quả, gieo nhân
nào gặt quả ấy, nên cầu cúng có ích lợi chi? Chỉ có tự bản thân mình tạo
nghiệp lành, hạnh lành thì mới có kết quả như ý. Học Phật chính là cách
học để tạo nhân tốt cho mình.
Học Phật là là học lời Phật nói, theo
điều Phật làm, tu dưỡng theo điều Phật chỉ bảo. Ví dụ như, Phật dạy từ
bi hỉ xả, buông bỏ tham, sân, si, tu nhân tích đức, sống theo những điều
ấy thì cần gì phải mâm cao cỗ đầy cầu cúng tiền bạc, của cải, may mắn,
bình an.
Khi tâm ta tốt, tự dưng điều tốt sẽ đến với ta. Phật tại tâm, không cầu cũng đạt.
Theo Khỏe & Đẹp
« Quay lại