3. Bản chất của Pháp là như thế này: đạt được nó, bạn không thấy
vui; mà không được thì cũng chẳng buồn. Nhiều thiền sinh cảm thấy vui
sướng lắm khi có được một kinh nghiệm nhất định nào đó và rất buồn khi
không đạt được nó. Đó không phải là thực hành pháp. Thực hành pháp không
phải là để có được kinh nghiệm, thực hành pháp là để hiểu biết.
(Sayadaw U Tejaniya)
4. Bạn hành thiền vì muốn có được cảm giác hạnh phúc hay
vì muốn hiểu biết? Nếu mục đích hành thiền của bạn là để
kiếm tìm hạnh phúc thì trong đó luôn có sự khát khao, mong cầu
hạnh phúc. Nơi nào có hạnh phúc, nơi đó cũng luôn có đau khổ
kèm theo, bạn không thể chỉ muốn có cái này mà không có cái
kia.
Chỉ khi nào có sự hiểu biết thực sự thì mới có được
hạnh phúc đích thực. Không phải là thứ hạnh phúc (ngoài đời)
mà mọi người vẫn lặn ngụp, đắm chìm trong đó, mà là thứ
hạnh phúc sanh khởi bởi vì bạn luôn luôn bình an, tự tại với
mọi sự như chúng đang là.
(Trích "Chỉ chánh niệm không thôi thì chưa đủ")
5. Kẻ thù tồi tệ nhất cũng không thể hại bạn nhiều như chính những suy nghĩ không được canh chừng của bạn.
(ST)
6. Ba nguy hiểm mà người mẹ không thể che chở cho con và con không thể che chở cho mẹ: già, bệnh và chết.
(Trích Tăng Chi Bộ kinh)
7. Khi nghĩ về cuộc đời, chúng ta nên nghĩ nhiều hơn đến phẩm chất
của tâm. Người này có thể là một tỷ phú, trong khi kẻ khác có thể nghèo
rớt mồng tơi, nhưng kẻ nghèo đó vẫn có thể sống một cuộc đời rất mãn
nguyện và hạnh phúc, trong khi con người giàu có kia có thể đang phải
trải qua một cuộc sống đầy đau khổ.
Chúng ta không thể đánh giá, cân đo đong đếm cuộc đời một con người
dựa trên tiền của hay địa vị hay bất cứ cái gì mà người ấy đang sở hữu.
Nếu tôi phải đánh giá cuộc đời của một người nào đó, tôi sẽ đánh giá họ
bằng chính trạng thái tâm của họ. Nếu họ là những người từ ái, nhân hậu
và biết đủ và nếu tâm của họ an lạc và trong sáng, họ sẽ sống một cuộc
đời tốt đẹp. Vì vậy, cuộc sống là sự phản ánh các trạng thái tâm của
bạn, cuộc đời bạn thành công hay thất bại là tùy thuộc vào trạng thái
tâm của bạn, chứ không phải vào những gì bạn có.
(Thiền Sư Sayādaw U Jotika )
8. Thực hành Pháp là việc sống cuộc đời mình như thế nào, không
phải là trong sách vở. Nếu bạn không hiểu cuộc đời bạn, tức là không
hiểu những gì đang xảy ra trong giây phút hiện tại này, bạn không thể
hiểu được Pháp, dù có bao nhiêu kiến thức sách vở chăng nữa. Không hiểu
biết cuộc đời mình thì đàm luận Pháp cũng chỉ là trò chơi trí óc mà
thôi. Một số người nghĩ rằng chỉ cần hiểu biết về mặt lý thuyết cách
thức vận hành của sự việc nào đó là coi như đã hiểu rõ tất cả về nó rồi.
Còn xa mới đến sự thật.
(Thiền sư Sayadaw U Jotika)
9. Hãy học cách lắng nghe mọi người mà không đánh giá, phán xét.
Bạn không cần phải cố gắng giải quyết những vấn đề của họ. Hãy cởi mở và
sống nhân hậu. Sống xung đột với người khác thật là mệt mỏi. Ham muốn
sự cung kính, tôn trọng và ngưỡng mộ của người đời là một ngục tù.
(Thiền sư Sayadaw U Jotika)
10. Ai cũng biết rằng những lời dạy của Đức Phật rất đúng, nhưng
thật khó để áp dụng trong xã hội. Chẳng hạn như họ nói: "Tôi còn trẻ,
không có cơ hội hành thiền, khi già tôi sẽ hành thiền". Bạn có thể nói
rằng: "Bây giờ còn trẻ tôi chẳng có thì giờ để ăn, đến khi tôi già tôi
sẽ ăn không?" Chúng ta muốn tìm một con đường dễ dàng. Nhưng không có
đau khổ thì chẳng thế có trí tuệ. Để cho trí tuệ chín muồi bạn phải ngã
đổ và khóc than nhiều lần trong khi hành thiền.
(Thiền sư Ajahn Chah)